Giữa
cuộc sống hiện đại hối hả, đôi khi ta bắt gặp những con người bình dị nhưng chất
chứa trong họ cả một trời kí ức hào hùng của dân tộc. Bà Đinh Thị Biệu, sinh
năm 1938 tại vùng đất thép Củ Chi, là một nhân chứng như thế. Nay đã 87 tuổi,
mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng ánh mắt bà vẫn sáng ngời và giọng nói vẫn
hào sảng, vang lên như còn nguyên hơi thở của những ngày khói lửa. Bà từng là
giao liên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ và đồng thời là người trực tiếp vận
chuyển thuốc súng, đạn dược cho lực lượng cách mạng. Thời ấy, bà thuộc Đội 3
anh hùng, nơi tập hợp những con người gan dạ, quả cảm, sẵn sàng hi sinh tất cả
vì độc lập dân tộc.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, bà Biệu phải thực hiện những chuyến vận chuyển vô cùng hiểm nguy. Quãng đường bà đi trải dài từ Trảng Bàng đến tận trung tâm Sài Gòn, hơn 45 km đầy chốt gác của quân thù. Trên chiếc xe đạp đơn sơ, đôi chân lam lũ của bà ngày ngày đạp qua những đoạn đường dài dằng dặc, chỉ cần một khoảnh khắc sơ sẩy cũng có thể mất đi mạng sống. Để tránh bị phát hiện, bà đã nghĩ ra cách giấu thuốc súng, đạn dược ngay trong bánh xe và vỏ xe đạp. Một cách làm độc đáo, táo bạo mà chỉ có những người nhanh trí, mưu lược như bà mới có thể nghĩ ra. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng bà vẫn bình tĩnh, kiên cường, không một lời than vãn.
Có lần vì quá mệt mỏi sau nhiều ngày liên tục vận chuyển, bà đánh liều gửi chiếc xe đạp có chứa thuốc súng lên nóc xe đò, còn bản thân thì ngồi bên trong. Khi tên lơ xe nghi ngờ hỏi vì sao xe lại nặng, bà chỉ mỉm cười và đáp nhẹ nhàng mà đầy tự tin: “Xe bằng sắt mà sao không nặng.” Một câu nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại cứu bà thoát khỏi một tình huống thập tử nhất sinh. Sự bình tĩnh và thông minh của bà đã trở thành tấm gương sáng về bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng.
Dù thời gian đã khiến đôi chân bà đau mỏi và sức khỏe không còn như xưa, nhưng mỗi lần nhắc về những ngày vận chuyển đạn dược cho chiến trường, ánh mắt bà lại bừng sáng lên đầy tự hào. Những hồi ức ấy chưa bao giờ phai nhạt, như một ngọn lửa âm ỉ suốt hàng chục năm. Bà đã được Đảng và Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý, trong đó nổi bật là Huân chương Sao vàng do Chủ tịch Lê Đức Anh trao tặng. Đây là minh chứng cho những đóng góp to lớn của bà đối với sự nghiệp cách mạng. Ngoài ra, bà còn được Câu lạc bộ Truyền thống Kháng chiến Thành phố Hồ Chí Minh tặng tám chữ vàng: “Trọn nghĩa nước non, trọn tình đồng đội”, như một lời tri ân sâu sắc dành cho người phụ nữ kiên trung.
Sự hy sinh thầm lặng ấy đã được Đảng và Nhà nước trân trọng ghi nhận. Bà được trao tặng nhiều phần thưởng cao quý, trong đó có:
- Huân chương Sao vàng – do Chủ tịch Lê Đức Anh trao tặng, minh chứng cho những cống hiến đặc biệt xuất sắc của bà cho sự nghiệp cách mạng.
- Tám chữ vàng danh dự của CLB Truyền thống Kháng chiến Thành phố Hồ Chí Minh: “Trọn nghĩa nước non, trọn tình đồng đội.”
Đó không chỉ là phần thưởng, mà còn là sự tri ân sâu sắc của đất nước đối với người chiến sĩ kiên trung ấy.
Từ cuộc đời bà Đinh Thị Biệu, thế hệ trẻ, đặc biệt là đoàn viên ngày nay, học được rất nhiều giá trị quý báu. Đó là lòng yêu nước bền bỉ, không cần những điều lớn lao nhưng luôn sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần. Đó là tinh thần vượt khó, dám đối diện và vượt qua thử thách bằng nghị lực và sự thông minh. Đó còn là tấm gương của bản lĩnh kiên cường, của niềm tin vào lý tưởng và của sự đoàn kết, nghĩa tình giữa những con người cùng chung chí hướng. Thời bình không đòi hỏi chúng ta đạp xe hàng chục cây số mang đạn dược, nhưng đòi hỏi thế hệ trẻ biết sống có trách nhiệm, biết dựng xây đất nước bằng tri thức, lòng nhân ái và tinh thần cống hiến.