Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, có những con người đã âm thầm cống hiến cả tuổi xuân của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Ông Lê Quý Thạnh là một trong những người như thế, một chiến sĩ Công an, một cán bộ tình báo kiên trung, suốt đời tận tụy vì sự nghiệp cách mạng.
Ở tuổi 83, thời gian đã nhuộm bạc mái tóc ông, nhưng ánh nhìn vẫn rạng rỡ, giọng nói vẫn dứt khoát, mạnh mẽ như đưa người nghe trở về những năm tháng bom đạn năm xưa. Mỗi câu chuyện ông kể không chỉ là ký ức của riêng mình, mà là một phần lịch sử sống động của dân tộc, nơi thấm đượm mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ vì hòa bình hôm nay.
Hành trình giữ trọn niềm tin với cách mạng
Năm 1963, khi mới đôi mươi, ông tham gia cách mạng, công tác tại Bộ Công an. Với ý chí, tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước sâu sắc, ông đã đảm nhận những nhiệm vụ vô cùng quan trọng và đòi hỏi sự bình tĩnh, chính xác và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối, đó là công tác tình báo liên lạc, thu thập và giải mã thông tin của địch. Hoạt động cách mạng chủ yếu tại Hà Nội, ông đảm nhiệm song song hai nhiệm vụ then chốt. Một là, ông cùng đồng đội âm thầm theo dõi, phân tích mọi diễn biến của địch, chỉ cần có thông tin khẩn là lập tức đưa đến bộ phận truyền tin để báo ngay về chiến trường miền Nam. Từ đó góp phần giúp ta chủ động đối phó, kịp thời làm thất bại nhiều âm mưu nguy hiểm của kẻ thù. Hai là, ngay tại miền Bắc cũng đang hứng chịu Chiến tranh phá hoại ác liệt của đế quốc Mỹ, ông cũng trực tiếp theo dõi, thu thập và phân tích các hoạt động của địch nhằm kịp thời báo cáo cho Quân đội cùng các đơn vị hàng không, không quân.
Có những đêm ông thức trắng, lặng lẽ bên đường dây liên lạc, căng mình chờ từng tín hiệu nhỏ nhất. Bất cứ khi nào xuất hiện dấu hiệu bất thường, dù là nửa đêm hay rạng sáng, tin tức lập tức được ông chuyển đi không chậm trễ. Từ những nguồn tin thầm lặng ấy, nhiều phương án phòng tránh và đánh trả được triển khai kịp thời, góp phần bảo vệ vững chắc hậu phương lớn của cả nước.
Ký ức chiến tranh và những kỷ niệm sâu sắc trong thời kỳ kháng chiến
Trong điều kiện chiến tranh thiếu thốn đủ bề, phương tiện liên lạc của đơn vị vô cùng hạn chế, cả đơn vị chỉ có một chiếc mô tô nên những khi không có người lái xe, ông phải đạp xe đạp để làm nhiệm vụ truyền tin. Ông vẫn nhớ như in một lần giữa trưa, phát hiện tin tức đặc biệt khẩn cấp, ông lập tức lên đường, đạp xe từ Huyện Thường Tín đến Hà Nội để chuyển tin. Giữa chặng đường di chuyển, ở thị trấn Văn Điển bất ngờ bị máy bay địch oanh tạc dữ dội. Ông may mắn thoát nạn vì chưa kịp đến nơi, nhưng khi tiếp tục đi qua khu vực vừa bị đánh phá, trước mắt ông là những mái nhà đổ nát, nhiều người dân đã ngã xuống trong bom đạn. Cảnh tượng tang thương ấy đã in sâu trong ký ức người chiến sĩ, trở thành hình ảnh không thể phai mờ suốt cả cuộc đời.
Đầu năm 1972, khi thất bại nặng nề ở chiến trường miền Nam, đế quốc Mỹ mở rộng Chiến tranh phá hoại lần thứ hai ở miền Bắc, tập trung đánh phá Thủ đô Hà Nội và các tổng kho chiến lược, trong đó có Tổng kho xăng dầu Đức Giang. Trong bối cảnh ấy, bên cạnh nhiệm vụ tình báo liên lạc, ông còn trực tiếp tham gia lực lượng Dân quân tự vệ, ông cùng đồng đội lên tầng thượng của tòa nhà cao nhất khu vực lúc bấy giờ là tầng 5 để bắn dọa máy bay địch, góp phần bảo vệ mục tiêu chiến lược quan trọng của miền Bắc.
Vào ngày 30/4/1975, khi nghe lời tuyên bố đầu hàng của Tướng Dương Văn Minh, cả cơ quan nơi ông công tác vỡ òa trong xúc động. Mọi người ôm chầm lấy nhau, reo hò, chạy ra đường phố, hòa vào dòng người hân hoan mừng Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, thành quả của biết bao năm hy sinh gian khổ.
Hành trình tiếp nối trong thời bình
Sau chiến tranh, cuộc sống vẫn còn muôn vàn khó khăn. Ông và gia đình trải qua thời kỳ bao cấp với thiếu thốn trăm bề. Lương thực được phân phối bằng tem phiếu, mỗi người chỉ 13 cân gạo/tháng, bữa ăn chủ yếu là bo bo, sắn, khoai độn. Vợ ông là giáo viên, đồng lương ít ỏi. Dù cuộc sống vất vả nhưng ông vẫn giữ vững phẩm chất giản dị, kiên cường của chiến sĩ cách mạng. Hiện nay, nhờ sự quan tâm, chăm lo của Đảng và Nhà nước, cuộc sống gia đình ông đã dần ổn định. Ông được hỗ trợ về nhà ở và hưởng chế độ lương hưu. Các con của ông đều đã trưởng thành và có cuộc sống vững vàng: Người con trai cả nối tiếp truyền thống gia đình, làm Công an và đang công tác tại Quận 6; hai người con gái tiếp bước nghề dạy học của mẹ, trở thành những nhà giáo tận tụy, góp phần xây dựng xã hội bằng tri thức và tâm huyết.
Đáng trân trọng và tự hào hơn, sau khi nghỉ hưu năm 1993, đến năm 1995, ông vẫn tiếp tục tham gia công tác tại địa phương. Ông giữ chức vụ Tổ trưởng khu phố 3, phường Tân Thành, Quận Tân Phú, làm việc không lương, chỉ với mong muốn được tiếp tục cống hiến, đóng góp cho cộng đồng.
Những hy sinh và cống hiến bền bỉ của ông đã được Đảng và Nhà ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý.
Bài học cho thế hệ đoàn viên hôm nay
Cuộc đời và những năm tháng cống hiến thầm lặng của ông Lê Quý Thạnh để lại cho thế hệ trẻ, đặc biệt là đoàn viên thanh niên, những bài học sâu sắc. Đó là tinh thần phục vụ âm thầm, làm việc vì nhiệm vụ chung mà không đòi hỏi sự ghi nhận; là ý thức kỷ luật, sự bình tĩnh và trách nhiệm cao trong từng công việc, dù nhỏ nhất, bởi mỗi nhiệm vụ đều gắn liền với vận mệnh của đất nước. Dù không còn sống giữa bom đạn như thời chiến, thế hệ trẻ hôm nay vẫn cần giữ vững lý tưởng sống đẹp, học tập và lao động nghiêm túc, đồng thời chủ động đóng góp cho cộng đồng. Noi gương ông, mỗi đoàn viên cần biến lòng yêu nước thành hành động cụ thể, xây dựng đất nước bằng tri thức, đạo đức và tinh thần trách nhiệm, để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của các thế hệ đi trước.