Những vần thơ hay mừng 95 năm sinh nhật Đảng

Thứ hai, 20/1/2025, 17:52
Lượt đọc: 1000

Tháng Hai về, cả nước lại hân hoan trong không khí mừng Đảng - mừng Xuân. Đã 95 năm kể từ ngày Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời (03/02/1930 - 03/02/2025), con đường cách mạng vinh quang mà Đảng ta dẫn dắt luôn ghi dấu bằng bao thắng lợi vẻ vang và những mùa xuân hạnh phúc.

Ảnh đại diện

Trong dòng chảy thời gian, hình ảnh Đảng luôn trở thành nguồn cảm hứng lớn lao để bao thế hệ thi nhân gửi gắm niềm tin yêu, kính trọng vào những vần thơ mộc mạc, sâu sắc. Từ những người cầm bút chuyên nghiệp đến những người viết thơ từ trái tim người Đảng viên, tất cả đều chung một tấm lòng hướng về Đảng thân yêu.

Những vần thơ hay mừng 95 năm sinh nhật Đảng chính là món quà ý nghĩa, góp phần tô thắm thêm sắc đỏ truyền thống trong mỗi trái tim người Việt Nam hôm nay và mai sau.

  1. Mừng sinh nhật Đảng

    Mừng giao thừa, pháo hoa toả sáng
    Giáp Ngọ về, xuân Đảng tám tư 
    Ơn từ Cách mạng mùa Thu
    Xóa đời nô lệ, đuổi trừ xâm lăng

    Đưa Việt Nam ngang tầm thế giới
    Đạt vinh quang thắng lợi thường xuyên
    Non sông chữ S nối liền
    Toàn dân đoàn kết vững bền dựng xây

    Nền tài chính đông, tây khủng hoảng
    Đất nước ta ảnh hưởng đôi phần…
    Soi mình, đổi mới, vì dân
    Có nhiều Nghị quyết gỡ dần từng khâu…

    Mã đáo thành công cùng nhau tận lực
    Làm sạch trong tổ chức Đảng ta
    Xử nghiêm tham nhũng, tham ô
    Quyết tâm xóa đói, giảm nghèo, an sinh

    Tái cơ cấu quốc doanh thực hiện
    Chống thất thu toàn diện vững vàng
    Thu chi ngân sách cân bằng
    Tăng cường kiểm soát thị trường sát sao

    Chống nâng giá, đề cao quản lý
    Tạo được nhiều giá trị gia tăng
    Đáp ứng kỳ vọng của dân
    Nâng dần vật chất, tinh thần vui thay

    Chúc thế Đảng cờ bay gặp gió
    Nước mạnh giàu, dân chủ, văn minh
    Quốc phòng cùng với an ninh
    Chủ quyền vững chắc, hoà bình mãi xuân.
    (Tác giả: Huỳnh Huy Quế)

  2. Ý Đảng lòng dân

    Đất nước không thể thiếu màu xanh,
    Luôn cần có những vị anh hùng,
    Mừng Đảng mạnh vì dân dẫn dắt
    Đưa nước nhà đến bờ bến phồn vinh.

    Nhớ lại thời giữa đêm tối mông lung
    Cả dân tộc giữa trời đêm rên xiết
    Và Đảng đến để nắm tay đoàn kết
    Chặt xích xiềng thắp lửa sáng trời đêm.

    Năm tháng hào hùng, năm tháng không quên
    Kẻ thù mạnh với trăm ngàn sắt thép
    Ta đã quyết đòi tự do cho muôn kiếp
    Có Đảng soi đường, chiến công nối chiến công.

    Đất nước hòa bình, thống nhất non sông
    Nhưng còn đó đói nghèo như giặc dữ
    Và đổi mới cuộc vươn mình trăn trở
    Đảng làm mới mình, ba thập kỷ tiên phong

    Tuổi 84 cháy khát vọng vươn mình
    Như cây lớn tỏa màu xanh cho đất,
    Dù còn đó bao khó khăn, ghềnh thác
    Dù phải sửa mình để sáng mãi niềm tin.

    Cảm ơn Người cùng đất nước lớn lên
    Để cùng dân thêm những lần vượt phong ba, bão táp
    Tổ quốc trường tồn, quê hương thơm mát
    Cho cây đời luôn thắm mãi sắc xanh.
    (Tác giả: Nguyễn Trí Đạo)

     

  3. Kết nạp Đảng trên quê mẹ

    Giã mẹ ra đi kháng chiến bốn phương trời
    Kết nạp Đảng, bỗng quay về quê mẹ!
    Có phải quê hương gọi ta về đấy nhỉ?
    Dặn dò ta, khuyên nhủ ta thêm

    Trong buổi đầu, ta theo Đảng đi lên

    Ngày vào Đảng đất trời như đổi khác

    Những vật vô tri cũng làm rưng nước mắt

    Đá sỏi cây cằn, sao bỗng thấy thiêng liêng?

     

    Giọng nói quen nghe, màu đất quen nhìn

    Bỗng chan chứa trăm điều chưa nói hết!

    Tôi cúi đầu nghe, dặt dìu, tha thiết

    Cây cỏ trời mây, kẻ mất người còn

     

    Trong mơ hồ, trăm tiếng của quê hương

    Tiếng mẹ bảo bên tai: “Con hãy nhớ

    Bà con quê ta đói nghèo lam lũ

    Cuộc sống xưa như nước chảy mất dòng

     

    Không ai thương như cỏ nội giữa đồng

    Con chim bỏ trời quê ta đi xứ khác

    Đất chẳng nuôi người, người không nuôi nổi đất

    Chiếc khăn xanh mẹ bịt ở trên đầu

     

    Đã từng che hai thứ tóc buồn đau

    Mẹ trông ở đời con… Con hãy gắng

    Con đi đi… Từ nay con có Đảng”

    Tôi nhìn ra thấy máu thịt quê hương

     

    Như đang dâng thành núi lại thành cồn

    Ôi gió Lào ơi! ngươi đừng thổi nữa

    Những ruộng đói mùa, những đồng đói cỏ

    Những đồi sim không đủ quả nuôi người

     

    Cuộc sống gian lao ít tiếng nói cười

    Chỉ tiếng gió mù trời chen tiếng súng

    Của đồn giặc mấy năm trời chiếm đóng

    Đảng kính yêu! Tôi tìm Đảng giữa nơi này

     

    Như chờ vang tiếng sét xé trời mây…

    Tôi đứng trước Đảng kỳ, rưng mắt lệ

    Phút mơ ước, sao thiếu hình bóng mẹ?

    Giặc bao vây ngăn lối chặn đường

     

    Thiếu cả gia đình ngay giữa đất quê hương!

    Mẹ ơi! mẹ không là đồng chí

    Nhưng Đảng kỳ đây chính là của mẹ

    Đời khổ đau mẹ đứng dưới cờ này

     

    Mẹ đói nghèo, hàng ngũ bên con đây

    Mẹ xem, con mặc áo nâu sồng xưa mẹ mặc

    Mai con hát khúc bình dân xưa mẹ hát

    Đảng mến yêu, có phải mẹ giới thiệu con vào?

     

    Từ buổi dạy con lòng thương ghét ban đầu

    Tự quê mẹ nghèo, tự đời mẹ khổ

    Tự giọt lệ khóc tù đi biệt xứ

    Tự nắm cơm khô đưa cán bộ thoát làng

     

    Từ tiếng thét căm thù vì giặc giã, vua quan

    Tưởng như cả quê hương giới thiệu tôi vào Đảng

    Rẫy bắp, vườn tiêu, bờ tre, bãi sắn

    Những đồi tranh ăn độc gió Lào

     

    Cả trại tù Lao Bảo chốn rừng sâu

    Ôi tiếng đầu tiên gọi ta “đồng chí”

    Là tiếng quê hương ấm lành Quảng Trị

    Những Đảng viên đầu tiên đứng sát bên tôi

     

    Là bạn thuở nhi đồng áo vá cơm khoai

    Tôi đứng dưới cờ, đưa tay tuyên thệ

    Trên đất quê hương mang hình bóng mẹ

    Ngỡ chừng như vừa sinh lại lần đầu

    Đảng trở thành nơi cắt rốn chôn rau

    (Tác giả: Chế Lan Viên)

  4. Kỷ niệm ngày thành lập Đảng

    Hôm nay mồng ba tháng hai
    Là ngày kỷ niệm Đảng ta ra đời
    Công ơn của Đảng ngất trời
    Tám chín năm tuổi! Cuộc đời tự do

    Năm xưa: Đói chẳng ai lo
    Gông xiềng áp bức, tự do chẳng còn
    Chồng xa vợ, mẹ lìa con
    Hàng triệu người chết khó còn chỗ chôn

    Cả dân tộc sống mỏi mòn
    Tưởng như vĩnh viễn chẳng còn tương lai
    May ngày mồng ba tháng hai
    Ngày Đảng Cộng Sản công khai ra đời

    Đảng như ánh sáng mặt trời
    Mặt trời chân lý, mặt trời tự do
    Đảng đem áo ấm, cơm no
    Đem cho nhân phẩm, đem cho cuộc đời

    Đem cho cuộc sống đẹp tươi
    Công ơn của Đảng ngàn đời không quên
    Đất nước theo Đảng tiến lên
    Đổi mới phát triển ngày thêm mạnh giàu

    Ơn Đảng xin khắc thật sâu
    Ông cha truyền lại trong đầu cháu con
    Dẫu cho sông cạn đá mòn
    Có Đảng dìu dắt ta còn tiến xa.
    (Tác giả: Nguyễn Thị Khánh Hà)

  5. Đảng là nơi nhịp tim tôi đập

    Ðảng là nơi nhịp tim tôi đập
    Nơi buồn vui trong công việc mỗi ngày
    Trong cây cỏ hồn ông bà thuở trước
    Tiếng trống ngày Xô-viết vẫn còn lay...

    Ðảng là mẹ, là cha trong hàng quân Cứu quốc
    Tay giơ cao thành "đồng chí" dưới cờ
    Máu đổ ba mươi năm đánh giặc
    Máu càng hồng, càng thắm một giấc mơ

    Anh ngã xuống một buổi chiều Quảng Trị
    Không kịp về kết nạp Ðảng đêm nay
    Ðứa em út bây giờ trong đội ngũ
    Ðảng là anh trong thương nhớ vơi đầy…

    Tôi không thể sống một ngày không nhớ
    Tôi từ đâu và đất nước từ đâu
    Ngày nô lệ, máu thành dòng tới bể
    Ðến trời xanh cũng không có trên đầu...

    Tôi không thể không căm  hờn những kẻ
    Làm ô danh Ðảng vĩ đại của mình
    Tôi không thể không coi khinh những kẻ
    Hưởng rất nhiều mà không một ghi ơn.

    Ðất nước đã bừng lên vận mới
    Nhưng làng quê còn sấp ngửa luống cày
    Tôi không thể sống một ngày không nhớ
    Mỗi ngày mình theo Ðảng để vì ai.
    (Tác giả: Nguyễn Sĩ Đại)

  6. Lời thơ dâng Đảng

    Viết cho con trước ngày vào Đảng
    Ngày mai con vào Đảng
    Sau giờ phút tuyên thệ dưới cờ
    Con sẽ thành đồng chí của Cha

    Mới ngày nào còn khao khát ước mơ, giờ thành sự thật
    Nhà mình từ nay có tổ Đảng ba người.
    Dẫu biết niềm vui này cũng là tất nhiên thôi
    Bởi trước đó là nghìn ngày làm việc

    Một nghìn ngày con cùng đồng nghiệp,
    Làm tốt việc của mình…
    Dẫu biết, niềm vui này cũng là tất nhiên thôi
    Bởi đời ông con, đời cha con đã một lòng theo Đảng

    Có đổ máu hy sinh
    Có dũng cảm đấu tranh
    Có vượt qua đời thường cám dỗ
    Để không làm mất mình

    Ngày mai con vào Đảng
    Ngày mai con bước bước đầu tiên 
    Trong đội ngũ những người cộng sản
    Con gái ơi, đừng quên suốt đời phấn đấu…
    (Tác giả: Nguyễn Trọng Nghĩa)

  7. Nghĩ về Đảng

    Đảng ở đâu phân phối trái vườn thơm
    Đây ta đuổi ruộng mặn đồng chua thành ngon ngọt
    Mưa tám trăm ly, Bác phải lội bùn
    Hạn cháy lúa, Thủ tướng cùng dân đi tát nước

    Giồng hoa ư? Phải dọn gai thép trại đồn
    Một hạt thóc cũng trải hết từ cơn bão A đến cơn bão H
    Đảng nghĩ số triệu dân, nghĩ sức nước sông Cả, sông Hồng
    Nghĩ vóc dạc những Trường Sơn, dung mạo những đồng bằng

    Những mâm cơm ta có gì, Trung ương phải nghĩ
    Một lạng ngô thôi cũng lo đều cho mười chín triệu đầu dân
    Ai biết hết những đêm dài của Bác
    Mỗi loạt súng miền Nam đều làm người trở giấc

     

    Người mẹ già lo cho ta từ áo mặc cơm ăn…
    Xây đất nước là xây từ điều nhỏ nhất
    Một ruộng lúa hai mùa, một chuồng lợn hai ngăn
    Từng nét hoa văn, từng khu di chỉ

    Cha ông bảo: “Hãy kiên cường diệt Mỹ”
    Nhưng Truyện Kiều không bói mãi được cho ta
    “Đánh trực thăng bằng cách nào đấy nhỉ?”
    Ai đo chiến trường hôm nay bằng thước của ngày qua

    Sức Phù Đổng không vừa tầm dũng sĩ
    Phải phạt núi thời này nung lấy thép cho ta
    Ta nghĩ chuyện nghìn năm chưa kịp nghĩ
    Và đôi mắt thần của Đảng chiếu tầm xa.
    (Tác giả: Chế Lan Viên)

  8. Mừng Đảng 90 xuân

    Chín chục xuân về thật vẻ vang
    Con đường Cách mạng vượt gian nan
    Có Đảng thành công trong đổi mới
    Dân giàu nước mạnh đã thênh thang

    Học tập làm theo Di chúc Bác
    Đua tài cả nước đón giàu sang
    Giao lưu hội nhập là xu thế
    Tổ quốc Việt Nam thật huy hoàng.
    (Tác giả: Nguyễn Kim Thanh)

  9. Với Đảng, mùa xuân

    Thơ ơi thơ sẽ hát bài ca gì
    Tôi muốn dắt thơ đi
    Tôi muốn cùng thơ bay
    Mùa xuân nay
    Đến tận cùng đất nước.
    Ôi! Mùa xuân bốn nghìn năm mơ ước
    Hơn nửa đường đi, tôi đã biết đâu
    Tổ quốc tôi rất đẹp, rất giàu
    đẹp từ mái tóc xanh đầu nguồn Pác Bó
    Đẹp đến gót chân hồng đất mũi Cà Mau.

    Xưa quê cha mà tôi nào được biết
    Có Trường Sơn cao, có biển Đông sâu
    Tuổi thơ ùa trong mưa dầm da diết
    Cát truông dài nắng bỏng lưng trâu...

    Đảng dạy tôi biết ngẩng đầu, đứng dậy
    Vững hai chân, đứng thẳng, làm người
    Tôi đi tới, với bạn đời, từ ấy
    Đến hôm nay, mới thấy trọn vùng trời!

    Đâu phải đường xanh. Đường qua máu chảy
    Năm mươi năm, máu đỏ thành hoa
    Cuộc sinh nở nào đau đớn vậy?
    Rất tự hào, mà xót tận trong da.

    Giặc đã diệt. Còn ta, vĩnh viễn
    Cả những người vắng bóng hôm nay
    Ôi, nếu Bác...
    Không, Bác vẫn đời đời hiển hiện
    Người vẫn hằng dìu dắt chúng con đây!

    Vĩnh viễn cùng ta, những gì còn, mất
    Những yêu thương, căm giận. buồn lo
    Những tiếng hát và những dòng nước mắt
    Cho núi sông này độc lập, tự do.

    Việt Nam!
    Người là ta, mà ta chưa bao giờ hiểu hết
    Người là ai? Mà sức mạnh thần kỳ
    Giữa cái chết, không phút nào chịu chết
    Lửa quanh mình, một tấc cũng không đi!

    Sống cho ta, sống cả cho người
    Là trái tim, cũng là lẽ phải.
    Việt Nam ơi!
    Người là ai? Mà trở thành nhân loại.

    Không chỉ hôm qua
    Hôm nay, mãi mãi
    Đất nước này vạn đại tươi xanh
    Như rừng đước, cháy rồi, lại mọc
    Tràm lại ra hoa cho ong mật đu cành.
    Ngút mắt trông
    Biển lúa mênh mông
    Sông nước Cửu Long dào dạt
    Dừa nghiêng bóng mát
    Thơm ngọt xoài ngon.
    Tươi rói đất son
    Rừng cao su xanh thẳng tắp
    Bắp mẩy, mía giòn.
    Bát ngát Tây Nguyên vẫy gọi
    Nào trai tài gái giỏi
    Lại đây!
    Khai phá, dựng xây
    Trên trận địa năm xưa, rạch những đường cày mới

    Thời gian không đợi
    Cả trời đất vào xuân, cùng ta đồng khởi
    Cho những mùa gặt lớn mai sau
    Phải nhanh chân từ những bước đầu.
    Tổ quốc ta phải giàu, phải mạnh
    Ta sẽ đi, như lao vào trận đánh.
    Đường Hồ Chí Minh rộng mở, thênh thang
    Ta phải thắng thiên nhiên, và thắng cả chính mình
    Cho chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi.

    Hãy bước tới.
    Từ đỉnh cao này vời vợi
    Đến những chân trời xa...
    Hạnh phúc ở mỗi bàn tay vun xới
    Mỗi nụ mầm nở tự lòng ta.

    Xứ sở mình có đủ nắng quanh năm
    Cuộc sống ấm ân tình, với Đảng
    Lớn khôn chung, một sẽ hoá thành trăm
    Đời rạng rỡ, mỗi con người tự sáng.

    Phải thế chăng, hỡi mùa xuân hùng tráng
    Mà tuyến đường Thống Nhất nổi còi vang
    Mà Nam Bắc hoà sắc màu duyên dáng
    Đầu mạ non xanh, đầu lúa chín vàng.
    Lịch sử sang trang.
    Đại hội Đảng mở mùa vui. Phơi phới
    Từ chiến trường ra, ta xốc tới công trường
    Người chiến thắng là người xây dựng mới
    Anh em ơi
    Tất cả lên đường.

    (Tác giả: Tố Hữu)

  10. Mùa xuân tuổi Đảng

Chín mươi mùa xuân đã đi qua
Núi rừng thức dậy nở muôn hoa
Ơn Đảng, Bác Hồ đời hạnh phúc
Cơm no, áo ấm đến muôn nhà.

Đất nước tưng bừng vui đổi mới
Tầm cao vị thế đã vươn xa
Chín mươi xuân hồng mừng tuổi Đảng
Một vầng dương tỏa sáng đời ta.
(Tác giả: Ngọc Hiệp)

Qua từng câu chữ, từng vần thơ, chúng ta lại càng thêm tự hào về Đảng ta - một Đảng cách mạng kiên trung, bản lĩnh, trí tuệ và luôn đặt lợi ích của dân tộc, của nhân dân lên hàng đầu.

Mỗi bài thơ được nhắc tới trong tuyển tập này không chỉ là sự tri ân dành cho Đảng, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta – những mầm xanh, những công dân của đất nước hôm nay – hãy tiếp tục vững tin vào con đường mà Đảng, Bác Hồ và dân tộc đã chọn. Đó chính là con đường Độc lập dân tộc gắn liền với Chủ nghĩa xã hội.

Chúc mừng Đảng ta tròn 95 mùa xuân vẻ vang!
Tự hào tiến bước dưới cờ Đảng quang vinh!

 Tham khảo bài viết: https://voh.com.vn/song-dep/tho-ve-dang-449498.html 

Tác giả: TK

Tin cùng chuyên mục

120 Trần Bình Trọng - P2 - Q5 - Tp HCM
Điện thoại: 028 39 234 669 - 028 39 23 23 81

Tập đoàn công nghệ Quảng Ích